Snack's 1967

MVNPRO.HEXAT.COM

Hoài niệm một thời!

HomeTruyện hayTruyện hay
Tìm kiếm
▲ [Tự Truyện] Đơn Phương
** Admin admin
26-10-2020
Những lúc em bị gọi lên trả lời câu hỏi của thầy cô giáo mặc dù câu hỏi rất dễ nhưng em không trả lời đc,em quay sang cầu cứu bọn con gái trong hội ăn chơi nhưng không ai giúp đỡ em vì đơn giản bọn nó có khác gì em đâu,nhìn bộ dạng em lúc đó tôi thấy thương quá tôi ước gì tôi ngồi gần em nhắc câu trả lời cho em.

Trước cửa lớp tôi bây giờ đã có mặt bọn con trai của lớp khác đến tán tỉnh em,hầu như giờ ra chơi nào cũng có mặt bọn đó những lần như vậy em đều ra ngoài cười cưới nói nói với chúng nó cũng có khi bọn nó vào hẳn bàn em ngồi để nói chuyện với em.Những lúc như vậy tôi đều cắm mặt vào chiếc điện thoại di động để chơi game mong sao 5’ ra chơi qua đi thật nhanh để không phải nhìn thấy cảnh tượng này.

….

…Giờ thể dục…

“ Thầy Vinh hôm nay nghỉ ốm và mấy thầy cô khác bị trùng lịch nên không dạy lớp mình đc, cô Hiệu Phó bảo lớp mình vẫn ra sân tập bình thường nhưng phải giữ trật tự tránh làm ồn để các lớp khác còn học” – tiếng lớp trưởng thông báo cho cả lớp

Lớp trưởng vừa dứt lời thì cả lớp đứa nào đứa đấy mặt hớn hở hết cả lên, cũng phải thôi đi học mà đc nghỉ thì ai mà chả thích cơ chứ.Lớp trưởng cho lớp nhai đi nhai lại mấy động tác khởi động cũ rích, mấy thằng con trai chúng tôi k chịu đc đành phá ra sân đá bóng còn bọn con gái thấy chúng tôi phá cũng k thèm tập nữa mà túm 5 tụm 3 dưới gốc cây ngồi tán phét với nhau.Lớp tôi một nửa con trai ra đã bóng, một ít thì tản ra đá cầu, một ít nữa thì cũng ngồi gốc cây tán phét nhưng quan trong hơn là ngồi ngắm mấy em lớp dưới tập thế dục, xem có em xinh tươi nào lúc nhảy xà, nhảy xa, chạy…do sơ ý hay cố tình để lộ mảng thịt nào hay không? Và tất nhiên tôi chọn nhóm này vì k phải mất sức mà mắt vẫn đc tập thể dục…hehe…

Bọn con gái khôn dữ lúc chạy hay nhảy bọn nó toàn dùng tay để giữ áo làm bọn tôi chán trường đành quay về ngắm gái nhà vậy.Tôi nhìn quanh bọn con gái lớp tôi và dừng lại ở cái ghế của giáo viên.Em! đúng là em rồi, em đang ngồi khóc ngon lành.

– Bọn mày nhìn kìa! Sao Ngọc Hiếu lại khóc nhỉ – tôi lấy tay chỉ về phía em.

– Chắc là bị thằng nào nó đá đít nên ngồi khóc chứ sao!

– Phải đấy! Bọn con gái hay khóc vì mấy chuyện này lắm!

Nếu mà tôi không biết sự thật về em thì bọn nó nói em khóc vì bị bồ đá thì tôi không bao giờ tin lời bọn nó nói! còn bây giờ bọn nó nói gì tôi đều tin hết vì đơn giản em đã đánh mất niềm tin của tôi về em.Nhưng nhìn em khóc tôi có một cảm giác khó tả ở lồng ngực và cho dù nước mắt của em làm hỏng mác- ca- re trông em vẫn xinh.

45 phút của tiết thể dục đã qua đồng nghĩa với việc bọn tôi phải đối mặt với một tiết học khó nhằn vì dụ môn Văn chẳng hạn. Vào lớp đã đc 10 phút rồi mà tôi thấy chỗ ngồi của em vắng mất chủ nhân của nó.

– Vân này! mày biết Ngọc Hiếu đi đâu không?

– À! Ngọc Hiếu thấy mệt nên đi lên phòng y tế nằm rồi! sao hôm nay lại quan tâm đến người đẹp thế?

– Lắm chuyện! Cô giáo để ý kìa! Học đi!

Hai tiết học nữa trôi đi, vẫn không thấy em trở về lớp học tôi bắt đầu thấy lo cho em.Tôi định xuống phòng y tế để thăm em nhưng nghĩ lại tôi chả là gì của em cả và ý trí của tôi lớn quá trong thâm tâm tôi, tôi vẫn khinh rẻ em là một con đàn bà không trong sạch không hơn không kém.

Tùng…Tùng…Tùng – tiếng trống báo hiệu kết thúc một ngày học mệt mỏi,tan học rồi mà vẫn không thấy em lên lớp có lẽ là em mệt quá nên gọi người nhà đến đón rồi cũng nên.Tôi vội vã thu dọn sách vở để ra về thì một trong những đứa ở nhóm ăn chơi đến nói chuyện với tôi.

– Sơn này! Ngọc Hiếu bảo là cậu đợi bạn ấy ở cổng trường để nai bạn ấy về! hôm nay bạn ấy không đi xe.

– Ừ! Tớ biết rồi!

Nếu lúc trước khi nghe đc lời nói này chắc tôi nhảy cẫng lên vì vui sướng mất còn bây giờ tôi cảm thấy bình thường như cân đường hộp sữa. Lững thững dắt xe trong nhà gửi xe ra sân trường trong đầu tôi có vài suy nghĩ vẫn vơ là tại sao em lại nhờ tôi nai về trong khi bạn em đứa có xe đạp đứa có cả xe máy em chỉ cần lên tiếng là bọn nó nai em về ngay.Nhưng suy nghĩ ấy vội vụt tắt khi tôi thấy em đang khó chịu đứng đợi tôi ở cổng trường.

– Sao Sơn lấy xe lâu vậy! – em trách móc tôi

– Tại nhà gửi xe đông quá! Cậu lên xe đi để tớ chở về kẻo nắng!

Chỉ chờ đợi câu nói ấy của tôi em nhanh nhẹn như con thỏ con ngồi phóc lên yên xe tôi.

– Sơn ơi! Đừng về mà đi đến một nơi này với tớ đc không?

– Nhưng muộn rồi mà! tớ thì đi đc nhưng tớ chỉ sợ cậu bị mắng thôi!

– Không sợ đâu! Đi một tí thôi mà!

– Vậy đi đâu đây Ngọc Hiếu?

– Vào “Lựng Xanh” đi lâu rồi tớ không vào đấy!

Quả thật là lâu rồi tôi không vào đấy. Lựng Xanh cách trường tôi khoảng 3 đến 4 cây số nó nằm sâu trong núi và có những thác nước chảy róc rách suốt ngày đêm và có rất nhiều cây không khí rất trong lành.Tôi và em dừng lại ở một cái thác nhỏ bên cạnh thác là một thảm cỏ xanh rờn…đây đúng là một nơi thật tuyệt để hẹn hò.Vừa dừng xe em đã cởi bỏ đôi guốc cao 10 phân của mình ra và đến gần bờ suối tha hồ nghịc nước(các bạn đọc đến đây có vẻ thấy điêu điều vì là giờ thể dục thì làm sao đeo guốc đc đúng k? Tôi sẽ trả lời ngay là bọn con gái đến h thể dục thì mới đeo giày, thể dục xong là cởi ra cho vào túi cầm về).Tôi đứng trên bờ nhìn em và thầm nghĩ đây mới chính là Ngọc Hiếu của mấy năm trước hồn nhiên và trong sáng.

– Sơn ơi! Xuống đây với tớ, mát lắm!

– Tớ đeo giày sao mà xuống đc!

– Thì cởi giày ra chứ sao?

– Thôi tớ ngại lắm! Cậu cứ nghịc tiếp đi!

– Chán cậu thật đấy! Thôi để tớ lên bờ chơi với cậu!

Tôi và em ngồi lên thảm cỏ xanh rờn, chả ai nói câu gì có lẽ cả tôi và em đều có suy nghĩ riêng của mình ở nơi này.

– Chỗ này thật đẹp Sơn nhỉ?

– Ừ! Đẹp thật! không khí thật trong lành,lâu rồi tớ k vào đây!

– Tớ cũng vậy vì thế tớ mới rủ cậu vào!

– À! Sáng nay giờ thể dục tớ thấy cậu khóc!

– Thế à! Tớ khóc nhìn trông có xấu không?

– Không xấu…không xấu!

– Cậu lại nịnh đầm tớ rồi!

– Mà sao cậu khóc vậy!

Tôi vừa dứt lời em đã lao đến ôm tôi và khóc làm tôi bối rối kinh khủng.tay tôi vẫn không dám ôm em nó vẫn đc giữ trên không trung.

– Huhu.cậu đừng nhắc đến nữa tớ buồn lắm! Sơn ơi! Cậu có thể ôm tớ chặt hơn đc không?

Nghe em nói vậy đôi tay của tôi lơ lửng trong không trung mỏi nhừ bây giờ mới giám đặt thật nhẹ trên lưng em.Đc đà em rúc đầu vào ngực tôi như chú cún con làm tôi càng thêm bối rối.Tôi chưa gặp hoàn cảnh này bây giờ nói cách khác là tôi chưa ôm người con gái nào ngoài mẹ tôi.Em đã thôi khóc nhìn em như con mèo mắc mưa nhìn thương quá.bất chợt em ngẩng đầu lên và nói với tôi:

– Sơn! Cậu hôn tớ đi!

Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này, người tôi yêu đơn phương 4 năm đang mời mọc tôi hôn cô ấy, câu truyện xảy ra như trong mơ mà bây giờ đã thành sự thật đối với tôi, tôi phải làm gì đây khi mà tình yêu của tôi dành cho em đã bị tàn phai do tôi biết đc sự thật về em.Còn em thì vẫn k tha cho tôi, cái miệng xinh xắn kia vẫn phát ra những âm thanh làm tôi phải lúng túng.

– Hôn tớ đi! nhanh lên!

Hai từ: “nhanh lên” phát ra thông báo cho tôi biết là nên tôi k hôn em thì tôi sẽ tuột mất cơ hội trời cho này.Không để em phải chờ lâu bàn tay tôi di chuyển từ tay em lên đầu em và đẩy đầu em về phía đầu tôi.Tôi chưa hôn ai bao giờ nên kinh nghiệm hôn còn kém tôi mặc dù xem nhiều phim có cảnh hôn nhau nhưng đến lúc thực hành thì lại quên béng mất! Tôi chẳng nghiêng đầu mà dùng lực của đôi bàn tay đẩy đầu em về phía đầu tôi do khá lúng túng và run tôi đã dùng nhiều sức quá đến nỗi đầu của bọn tôi đập vào nhau phát ra tiếng “ cộp” đáng ghét, và kết quả tôi k có đc nụ hôn của em mà cả 2 đứa trán còn bị sưng nữa.

– Sơn chưa hôn ai bao giờ sao.hi!

– Tớ…tớ…chưa! – mặt tôi đỏ bừng

– Á…tớ xin lỗi nha! Tí nữa thì tớ cướp đi nụ hôn đầu đời của cậu!thế sơn chưa có người yêu à!

– Tớ chưa…!

– Cậu là hơi bị kiêu đó nha! ở trường bọn lớp dưới với bọn cùng khối nhiều đứa thích cậu mà cậu k thèm để ý tới ai!

– Thực ra tớ…

– A…a…muộn rồi! nhanh về thôi kẻo mẹ tớ mắng chít!

Tôi chưa kịp thổ lộ với em thì em đã vội kêu tôi về.Trên đường nai em về em đã ôm eo tôi nói thật là tôi có máu buồn tôi phải kìm nén cảm xúc k thì tôi và em cũng ngã xe mất, và em áp má vào lưng tôi.Tôi có cảm giác lưng mình ướt ướt, hóa ra là em vẫn khóc…Tôi ngước lên bầu trời trong xanh và thầm nói:

“ Tôi Yêu Em Như Em Vẫn Vậy”

Hồi 20: Nhớ lắm…tuổi học trò!

Còn hai tháng nữa là đến thì thi tốt nghiệp và đại học, đây có lẽ là kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò vì đơn giản nếu mà trượt tốt nghiệp đồng nghĩa với việc cổng trường đại học đã bị đóng cửa.Tôi cũng nhận biết đc sự quan trọng của hai kỳ thi này vì vậy tôi lao vào ôn tập nhằm đạt đc kết quả tốt nhất.Lớp tôi bây giờ đã ngoan hơn trước không còn chơi những trò thiếu suy nghĩ, trong lớp những tiếng nói chuyện đã phần nào đc giảm thiểu đôi khi chỉ còn nghe thấy tiếng quạt trần kêu ò ò, những chú ve kêu báo hiệu mùa hè đã đến hay chỉ là tiếng giảng bài hăng say của thầy cô giáo nhằm truyền đạt hết kiến thức cho học sinh cuối cấp.

Nhìn mặt đứa nào bây giờ cũng có vẻ đăm chiêu suy nghĩ, tôi cũng vậy cũng suy nghĩ về tương lai của mình, “tương lai của mình là nằm trong tay mình chứ không phải nằm ở bố mẹ hay người thân” đó là câu nói mà tôi tình cờ nghe đc khi mấy thằng con trai trong lớp ngồi tâm sự với nhau.

– Sắp thi tốt nghiệp rồi! tao lo quá bọn mày à!

– Lo gì, tao nghe mấy anh chị khóa trước bảo là chép đc mà!

– Đéo biết trước đc đâu! Nhỡ năm nay bộ giáo dục làm chặt thì sao!

– Mày nói cũng có lý! Tao mà trượt tốt nghiệp thì ông bà già tống tao đi Bộ Đội luôn.

– Chúng mày cứ lo bò trắng răng, sợ trượt thì học đi,lúc đi thi cứ thế mà tuôn ra!

– Mày nói nghe ngon ăn nhỉ? thế môn sử với môn văn học sao đây!

– Học thế nào là việc của chúng mày liên quan gì tới tao!

– Thế thì mày next đi cho bọn tao nhờ! đừng có ở đây mà phán linh tinh!

Quả đúng là môn sử với văn tôi học sao đây.những môn học thuộc là điểm yếu của tôi, môn văn thì có thể bịa đc chứ môn sử bịa linh tinh là ăn trứng ngay vì môn sử có những sự kiện tôi mà bịa linh tinh vớ vẩn người chấm bài kiện tôi phản quốc như chơi…hehe…còn về phía em, từ lúc bọn tôi đi chơi với nhau tôi và em tránh mặt nhau hẳn vì ngạ,i những hành động bột phát của em hôm đấy chắc là do em có quá nhiều cảm xúc còn tôi chỉ là con rối để em muốn làm gì thì làm.Tôi cũng gác chuyện tình yêu sang một bên để chú tâm vào ôn tập cho việc thi cử sắp tới vì vậy trong lớp tôi để ý tới em ít hơn trước đôi khi mệt mỏi vì kiến thức quá nhiều mà bộ nhớ của tôi thì có hạn,những bài văn chép mỏi nhừ cả tay từ miệng của cô giáo đọc cho cả lớp chép để lấy tài liệu ôn thi và có thể làm phao cứu sinh luôn.Những lúc như vậy tôi dành đôi ba phút ngồi ngắm nhìn em từ đằng xa.

Em và nhóm bạn ăn chơi của em cũng phần nào nhận biết đc sự quan trọng của kì thi tốt nghiệp lần này nên đã bớt gây rối để chú tâm vào học.Giờ đây em không còn trang điểm khi đi học nữa những đôi guốc cao ngất ngưởng đã đc em thay bằng những đôi dép vừa đẹp lại vừa thoải mái và những chiếc quần bò bó sát cặp giò của em cũng đc em thay bằng những chiếc quần giản dị mà lại đẹp tất cả những thay đổi đó đều phục vụ cho việc ôn tập thi cử, thử hỏi xem em mặc những bộ quần áo đó những đôi guốc cao đó sau khi học trên trường xong em phải chạy đến các lớp học thêm hết ca này đến ca khác để tổng hợp lại kiến thức liệu có hữu ích hay không? Và một điều cực kỳ đơn giản là bây giờ ai cũng lo lắng cho việc thi cử chả hơi đâu mà quan tâm đến chuyện yêu đương vớ vẩn vì thế mà bây giờ trước cửa lớp tôi chả có bóng ma nào đến tán tỉnh em cả,em biết đc điều này nên em đã ít trang điểm hơn.Tôi đứng từ xa nhìn thấy em dần dần thay đổi trở về như xưa trở về Ngọc Hiếu cách đây 1 năm của tôi, tôi vui lắm!

Tôi bây giờ đã không còn nhìn em bằng ánh mắt khinh bỉ nữa,tôi có cách nhìn khác về em vì buổi đi chơi lần trước ư? Không! Không hề chút nào tôi thay đổi cách nhìn về em là vì tôi đã đọc những gì nói về trinh tiết của phụ nữ qua sách báo và vô tình vào đc trang web có topic bầu chọn: “Giữa trinh tiết và Tình yêu bạn chọn cái nào?” phần đông người chọn là tình yêu trong đó có cả tôi.Tình yêu của tôi dành cho em quá lớn nó đã đánh đổ cái bản tính cổ hủ của tôi là coi trọng cái Ngàn Vàng.Tôi có một mơ ước đó là thi đỗ vào đại học, học xong 4 năm đại học ra ngoài xã hội tìm một công việc ổn định rồi công khai tán tỉnh em, tôi sẽ quên hết những gì không tốt về em để bắt đầu lại từ đầu vì vậy em chính là động lực quan trọng nhất giúp tôi quyết tâm ôn thi cho thật tốt để bước vào cánh cửa đại học.Liệu ước mơ này của tôi có trở thành sự thực…

….

Những ngày cuối cùng của tháng ôn luyện thi tốt nghiệp, cả lớp chả ai có tâm trạng ôn thi nữa,mặt đứa nào cũng có vẻ buồn buồn vì sắp xa nhau rồi.Và bắt đầu xuất hiện những quyển lưu bút của bọn con gái trong lớp truyền tay nhau để viết những gì về bản thân trong quyển lưu bút đấy, bọn nó đưa cho tôi cầm về nhà viết lúc đó tôi từ chối kịch liệt lắm vì tôi là con trai viết cái đấy cứ điêu điêu làm sao ấy cộng với học dốt văn nên chả biết viết gì nhưng bọn nó nài nỉ quá thế là tôi cầm về và viết vào đó có vài dòng như tên, ngày sinh, nick ym!, sở thích…nếu mà bây giờ cho tôi học lại cấp 3 và viết lưu bút đảm bảo là tôi viết hết cả quyển cho bọn nó sợ hehe…và đâu đó trong lớp có tiếng khóc thút thít của bọn con gái.

Chiếc áo đồng phục đã gắn bó suốt 3 năm học bị bọn lớp tôi đem ra ký tên lên tất cả những nơi có thể viết đc như lưng áo, ngực áo, tay áo…vì thế mà tôi tha hồ luyện chữ ký của mình,nói thật là tên của tôi rất khó ký.

Hoa phượng đang nở rộ…mấy năm trước cụ thể là năm lớp10, 11 lúc hoa phượng nở bọn tôi chỉ ngắm nhìn nó và thỉnh thoảng có cành nào xà xuống thì bọn tôi nhảy lên víu nó xuống và vặt hoa phượng,những lúc như vậy bố bảo vệ lại bắt đầu ra oai để bắt nạt bọn tôi.

– Mấy thằng kia làm cái gì thế! Có thích lên phòng Hiệu Trưởng uống nước chè không?

Nhưng giờ đây cả lớp tôi kéo nhau xuống sân trường nơi mà hoa phượng đang rụng đỏ cả một khoảng sân để vặt hoa phượng, đứa thì trèo hẳn lên cây tạo dáng để đứa đứng ở dưới chụp ảnh, những cành phượng nhiều hoa đều bị bọn tôi vặt hết Bố bảo vệ nhìn thấy chúng tôi phá hoại tài sản của trường nhưng bố chẳng nói gì chỉ cười cười chắc bố cũng hiểu cho bọn tôi là bọn tôi sắp xa nơi đây sau bao năm gắn bó và để cho bọn tôi tha hồ ghi lại những kỉ niệm đẹp ở nơi đây.Cho dù bố có là bảo vệ một công việc không cần đòi hỏi kiến thức cao nhưng chắc bố cũng qua cái thời học sinh nên bố cũng cảm thông cho những hành động của bọn tôi.

Càng về cuối lớp tôi mới có sự đoàn kết, cái bọn sành điệu trong lớp cũng k còn tỏ ra kênh kiệu nữa mà đã hòa mình vào với lớp để trở thành một tập thể đoàn kết keo sơn, gắn bó với nhau. Tôi cảm thấy trong người lâng lâng vì cảm xúc hiện giờ cảm xúc của sự đoàn kết, yêu thương lẫn nhau mặc dù chúng tôi không có máu mủ ruột già gì,nói thật thời cấp 2 lớp tôi cũng có tính trạng y hết như những năm đầu của thời cấp 3 này, cũng chia bè chia phái,cũng nói xấu nhau.Những tưởng rằng đến cuối năm lớp 9 thì bọn nó trưởng thành hơn biết nhận thức hơn nhưng hóa ra bọn nó vẫn vậy có khi bọn nó muốn những buổi học cuối cùng của thời cấp 2 kết thúc thật nhanh để đỡ nhìn mặt nhau nữa…

….

Chỉ còn 1 tuần nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp, một tháng ôn thi trên trường chả có tác dụng gì ngoài việc lên lớp để nói chuyện đã kết thúc. Cô giáo chủ nhiệm có một đề xuất với các bậc phụ huynh là cho chúng tôi đi du lịch cho đầu óc thoải mái để kỳ thi tốt nghiệp đạt kết quả tốt,cứ tưởng các bậc phụ huynh hết sức tán thành với để xuất của cô giáo chủ nhiệm ai ngờ rằng một số phụ huynh không đồng ý với lý do là “ Ở nhà để ôn thi”.Cái lý do không thuyết phục ấy đã làm chúng tôi ra sức phản kháng vì trong 3 năm học cấp 3 ấy lớp chúng tôi chưa có một dịp đi chơi tập thể nào vì lúc ấy lớp còn chia bè chia phái còn bây giờ khi thời gian chúng tôi ở với nhau chẳng còn là bao thì lại phản đối chúng tôi.

Không biết là có phải cô giáo chủ nhiệm đọc đc ý nghĩ của chúng tôi hay là bọn con gái đi thuyết phục những phụ huynh khó tính ấy mà lớp chúng tôi đã có một chuyến du lịch với đầy đủ tất cả các thành viên trong lớp.Như các bạn đã biết rồi đấy tôi quê ở Quảng Ninh cụ thể là cũng gần Vịnh Hạ Long nên chuyến đi du lịch của lớp tôi tất nhiên là đến Vịnh Hạ Long rồi vì vừa gần nhà mà lại đúng mùa hè nữa lên Vịnh Hạ Long là lựa chọn số một.

……

Đúng 5h sáng xe ô- tô mà lớp tôi thuê đã đón đủ tất cả thành viên trong lớp và khởi hành tiến tới Hạ Long Bay, khi xe bắt đầu lăn bánh thì chúng tôi cũng bắt đầu hò hét, lớp trưởng của lớp tôi bây giờ kiêm cả chức quản ca.Khi lớp trưởng đứng ở đầu xe hát bài nào thì cả lớp tôi lại cùng đồng thanh hát to theo, không biết lớp trưởng hồi bé có thi Đồ Rê Mí không nữa mà những bài lớp trưởng hát toàn là nhạc thiếu nhi như: Một con vịt, con cào cào, hai con thằn lằn con…Cái xe 40 chỗ chứa đến 45 người như muốn nổ tung thành trăm mảnh vì tiếng hò hét của chúng tôi.Tôi tin rằng nếu lớp chúng tôi không bỏ ra một số tiền lớn để thuê hẳn một chiếc xe thì đảm bảo bác tài xế đuổi hết chúng tôi xuống mất.Cuộc vui đã chóng tàn khi xe đã đi đc một đoạn đường dài, chúng tôi cũng đã khá mệt vì vừa hò hét hết sức và cộng thêm sự mệt mỏi khi đi xe ô- tô nữa có ai đi xe mà không mệt đâu.Bây giờ nhìn bao quát trên xe chỉ còn những cái đầu đã gục vào vai nhau, đâu có có nhóm thì thủ thỉ tâm sự với nhau về kỳ thi tốt nghiệp sắp đến.Tôi biết là trong thâm tâm ai cũng lo lắng,sốt ruột cho kì thì sắp đến nhưng bọn nó không nói ra thôi…

Mải nô đùa với lũ con trai trên xe mà tôi quên bẫng là em vẫn còn tồn tại, sau cái lần chúng tôi đi chơi với nhau ở trong Lựng Xanh tôi và em có sự cách biệt rõ rệt,em không còn nói chuyện với tôi nữa và tôi cũng vậy vì đơn giản hai chúng tôi đều rất ngại nhau.Đảo mắt nhìn một hồi quanh xe để tìm em,phía trước xe không thấy em đâu,đằng sau cũng không có,một nỗi sợ hãi trong tôi dâng lên bất giác làm tôi đứng dậy, hóa ra em ở ngay bên phía tay trái của tôi.Em đang ngủ ngon lành như một thiên thần trong sáng và thuần khiết,nhìn em như vậy thì ai có thể biết đc em đã trở thành đàn bà rồi cơ chứ…Nói thật với các bạn là đến bây giờ khi ngồi gõ những dòng chữ này trong đầu tôi vẫn còn ý nghĩ là em hư hỏng thời học cấp 3…

Tôi cứ ngồi ngắm nhìn em ngủ ngon lành chỉ đến khi tiếng phanh “ kít…kít” phát ra từ chiếc ô- tô chở chúng tôi và tiếng bác tài xế thông báo là đã đến nơi thì lúc đó em mới tỉnh dậy và thôi cũng thôi không nhìn em nữa. Cả lớp chúng tôi nhìn thấy bở biển như là đc uống Bò Húc vậy ai cũng tỉnh táo hẳn ra không còn cảnh mệt mỏi khi ở trên xe nữa.

Cô giáo bắt cả lớp xếp thành hàng để đi cho đỡ lạc nhau vì ở bãi biển rất đông người nhưng cô làm sao có thể quản đc bọn con trai chúng tôi đc cơ chứ, bọn con trai chúng tôi chả chịu nghe lời cô giáo,cứ thế từng đứa chạy thật nhanh ra bờ biển để thỏa sức nô đùa.Thật kỳ lạ là cô chẳng những không cáu gắt như khi bọn tôi không nghe lời như ở trên lớp học nữa mà cô chỉ cười và lắc đầu.Tôi thì chả đc tự do tung hoành như bọn nó mà tôi bị bọn con gái bắt làm nô lệ để xách những đồ ăn thức uống mà lớp tôi đã mua từ ở nhà,tôi cũng muốn phi ra bãi biển như bọn con trai lớp tôi lắm chứ nhưng tính tình tôi hiền nên con gái lớp tôi biết vậy nên bắt nạt tôi và vì một phần nữa là lúc phân công người xách đồ em cũng có lên tiếng bảo tôi làm nên tôi không thể không đồng ý đc (Mẹ ơi mẹ tha lỗi cho thằng con dại gái này).

Cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh nô lệ,tôi thay quần áo và chạy ra bãi biển nơi mà bọn lớp tôi đang nô đùa ngoài đấy.Bọn con gái lớp tôi đúng là bọn nhà quê đi dép lê,đi bơi gì mặc cả quần áo dài xuống biển chả mặc bikini cho bọn con trai chúng tôi đc rửa mắt gì cả, 3 năm học với nhau chút ít gì thì cũng có tình cảm thân thiết với nhau vậy mà bọn nó làm bọn con trai chúng tôi thất vọng quá.Ngay đây cả cái Vân nó cũng vận cả quần dài xuống biển.

– Ê!Vân mày mặc thế sao bơi đc?

– Có gì mà không đc?

– Thì…mặc vậy nó bó bơi sao đc! ít ra thì phải mặc bikini như mấy bà gia kia thì mới bơi đc chứ!

– Úi! Mặc thế ngại chết! tôi mặc vậy để ông nhìn thấy hết à…ko đc đâu sói ạ!

– Xời! Ai thèm nhìn cái đồ Quạ biến thành Cò như mày!

Bực bội vì cái kiểu nói của cái Vân tôi đành lên bờ ngồi để ngắm nhìn các bà, cô, chị mặc bikini cho đã cái mắt.Đảo mắt nhìn 1 vòng mà chỉ thấy các bà có khi là có cả các cụ nữa cơ chả có các em xinh tươi gì cả! Đã bực nay còn bực hơn tôi ngồi nghĩ ngợi lan man đến em, không biết em đang ở đâu mà từ này tới giờ không thấy mặt em đâu cả.Không biết có phải là nghĩ tới em lên tôi thông minh ra hay không mà trên đầu tôi hiện lên cái bóng đèn đó là lúc trên xe tôi có nghe thấy nhóm ăn chơi của em có trao đổi về vấn đề quần áo khi đi bơi và tôi đoán chắc rằng kiểu gì em cũng mang bikini đi để mặc lúc đi bơi.Đây đúng là cơ hội ngàn năm có một,nghĩ là làm tôi bật dậy chạy ra bờ biển để tìm em…ra đến bờ biển tìm em nhưng tìm mãi chả thấy em đâu tôi lại lủi thủi trở về chỗ cô giáo và các bạn ở lại trông quần áo của cả lớp.Trong lúc quay về tôi thấy em đang ngồi lau tóc, hóa ra em tắm xong từ lâu rồi…hix.hix…

…….

– Sơn xì! Bơi xong chưa mà không thay quần áo đi ngồi đây làm gì!

– Ờ! Mà thay ở đâu thế, tao tìm không thấy ở đâu cả?

– Ở gần mấy cây dừa ngoài kia kìa!

Lại chỗ cô giáo lấy đồ để thay, tôi chán nản tiến tới nơi thay đồ với tâm trạng không đc vui.

– Thằng kia! Quay lại – tiếng bác trông nơi thay đồ gọi tôi khi tôi vừa bước chân vào đó.

– Bác gọi gì cháu ạ?

– Vào đấy làm gì?

– Bác hỏi lạ thật! cháu vào thay đồ mà!

– Thế hả! 5 ngàn một lần vào!

– Vào thay đồ cũng phải mất tiền ạ!

– Chứ sao nữa! Chả nhẽ chúng tao xây cái phòng thay đồ này để làm từ thiện sao?

Đúng là khu du lịch có khác cái gì cũng tiền tiền và tiền, tôi lục hết 4 túi mới đc 4 ngàn lẻ còn rách nữa chứ, thực ra tiền tôi để ở túi khác trong balo có ai ngờ đâu là vào đây cũng phải trả tiền đâu.

– Dạ! Cháu còn đúng 4 ngàn lẻ bác cầm tạm!

– 5 ngàn là 5 ngàn! không mặc cả!

– Cháu còn mỗi từng này thôi! bác giúp cháu đi, lớp cháu sắp đi rồi!

– Thôi đc rồi! Nể tình mày còn là học sinh nên tao giảm giá cho 1 ngàn nhưng mà vào nhanh rồi ra đấy, tao mà thấy lâu là tao vào lôi cổ mày ra đấy!

Đúng là ông già lắm chuyện người ta vào thay một phát xong luôn chứ ai còn ở trong đấy là gì, tôi cắm cổ cắm đầu phi vào phòng nhưng ai ngờ rằng ở đây lại phân ra 2 khu, một khu dành cho nam, một khu dành cho nữ,tôi lại đâm đầu vào khu dành cho nữ mới chết chứ.

Vừa bước chân vào khu thay đồ nữ người tôi như chết lặng, quần áo để thay trên tay rơi xuống, mắt thì mở to hết cỡ vì tôi đang lạc vào chốn thần tiên mà các thần tiên đang thay quần áo nữa chứ. Có thần tiên lấy tay che ngực, có thần tiên lấy áo che một phần thân thể của họ còn lại đa số thần tiên đều kêu lên…

– Á…á…á…

Chả hiểu sao khi nghe thấy những tiếng hét đó tôi k những k chạy đi mà còn đứng chôn chân ở đó,hay là vì tôi quá háo sắc nên muốn đứng lại đó tiếp tục nhiên nhưng điều đó chưa hẳn đã đúng vì trong người tôi vẫn còn một chút gọi là liêm sỉ.Chỉ khi có một bà cô hắt chậu nước vào mặt tôi và ông già hắc ám thu vé chạy vào thì tôi mới trở về hiện tại.

– Có chuyện gì mà ồn ào thế?

– Á…à…lại là mày à? Mày có mù hay không mà không nhìn thấy đây là khu thay đồ của con gái hả?

– Cháu…cháu…không để ý!

– Mắt mày để lên trán à cái biểu tượng lù lù thế này! Thôi k nói nhiều theo tao lên phòng quản lý bãi biển!

– Bác…ơi.cháu xin bác…bác tha cho cháu!

– Thôi anh à! Tha cho cháu nó đi! chắc nó k cố ý đâu! – tiếng một ng` phụ nữ trung tuổi lên tiếng bảo vệ tôi.

– Thôi đc rồi! tha cho mày đó! Giờ thì biến ngay ra khỏi chỗ này…

Tôi cuốn gói quần áo mà chưa kịp thay chạy mất hút, cũng thật là may là lớp tôi tụ tập cách chỗ hiện trường mà tôi gây án khá xa nên k ai biết cả.Nếu mà trong lớp có ai biết chắc tôi bắt xe mà về một mình quá!

….

Thời gian trôi thật nhanh, thấm thoát cuộc chơi đã sắp tàn đó là lúc chúng tôi chuẩn bị hành lý để về nhà sau một ngày đi chơi vui vẻ.Đáng nhẽ ra là lớp tôi dự tính thuê nhà nghỉ để ở qua đêm sáng mai về vì buổi tối ở đây rất đẹp và con nhiểu trò chơi nữa.Nhưng các bậc phụ huynh là một bộ máy làm việc không ngừng nghỉ họ nghĩ ra các tình huống nguy hiểm như là sau một đêm, một số người trong lớp chúng tôi có khả năng lên chức…các bậc phụ huynh cứ yên tâm là trong lớp ngoài Ngọc Hiếu của tôi ra là xinh thôi còn lại toàn Lacoste thôi, giả sử cứ cho ngủ lại một đêm đi khi mà tối đến bọn con trai chúng tôi mò sang có khi gặp phải đàn cá sấu bò ra cắn bọn tôi chết tươi ngay.

Một ngày nữa thôi là đến ngày quan trọng nhất của cuộc đời tôi nói riêng và tất cả học sinh lớp 12 trên toàn quốc nói chung, đây chính là kỳ thi kết thúc 12 năm ngồi trên ghế nhà trường và cũng chính kỳ thi này nếu ta qua đc mới bước chân vào cánh cổng trường đại học. Trước ngày thi tôi chả học gì cả chỉ lo cắt phao không chỉ mình tôi k học mà đa số học sinh trường tôi đều không học vì ai cũng đã nộp 200 ngàn tiền chống trượt nên mặt ai cũng vui vẻ vì k bị sợ trượt tốt nghiệp.

Điện thoại của tôi tiếng chuông tin nhắn phát ra liên tục, toàn là tin nhắn chúc thi tốt của bạn bè, thực ra đó là tin nhắn spam tôi biết là mọi người quan có thành ý nhưng thật sự tôi rất ghét tin nhắn theo một mẫu nhất định như vậy!nên tôi hạn chế rep lại những tin nhắn đó.Nhưng trong những tin nhắn spam đó có một tin nhắn cực kỳ quan trọng đối với tôi,đó là tin nhắn của em,tôi khá bất ngờ với tin nhắn này vì từ lúc tôi dùng điện thoại tôi với em chưa bao giờ nhắn tin với nhau mặc dù trong danh bạ của tôi đã lưu số của em từ lâu rồi.

“ Sơn xì! Thi tốt nha!”

“ Ai vậy?” – mặc dù biết là em nhưng tôi vẫn hỏi

“ Trời ạ! Sơn không biết số Hiếu sao, lớp trưởng phát cho mỗi ng` một tờ danh sách sđt mà!”

“Hì…tớ k để ý! thế Ngọc Hiếu ôn đc nhiều chưa?”

“ Ui! Tớ đang cắt phao mỏi cả tay đây! Ôn làm gì cho mệt”

“Vậy hả! Tớ cũng đang cắt phao nè! vậy tớ cũng chúc Ngọc Hiếu thi tốt nha!”

“ Cảm ơn sơn xì! ^^!”

Hồi 21: Chị…! Chị đã về…!!!

Thi xong tốt nghiệp là tôi lao ngay vào ôn thi đại học vì chỉ còn một tháng nữa là kì thi đại học sẽ đến, những ngày đi ôn đi đại học thật là vất vả thời gian cả ngày của tôi đều dành cho việc đi học thêm,sáng từ 8h đến 11 h chiều từ 2h đến 5h có khi đến 7h,trong cái tháng đấy tôi như là ca sĩ chạy xô hết ca học thêm này đến ca học thêm khác có khi cả thầy và trò học hăng say quá tới mức mà tôi về nhà lụi cụi hâm cơm lại rồi ăn một mình,ăn cơm xong tắm rửa rồi lại vào bàn học làm những đề thi đại học của những năm trước.Nhiều lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, chán trường và muốn bỏ cuộc nhưng khi tôi nhìn thấy những giọt mồ hôi thấm đẫm áo của bố,mẹ lúc đi làm về mà bao nhiêu ý nghĩ chán trường tan biến đâu hết và thay vào đó là ý chí quyết tâm bước chân vào cổng trường đại học.

Điểm thi tốt nghiệp có vào giữa tháng ôn thi đại học, mặc dù biết kiểu gì thì tôi cũng qua nhưng khi gửi tin nhắn xem kết quả 6 môn trong lòng tôi cũng hơi lo lo,nếu mà trượt thì đời tôi coi như xuống dốc bố mẹ tôi chắc tống cổ tôi ra khỏi nhà mất.Tin nhắn gửi về làm tôi thở phào nhẹ nhòm, tôi k trượt nhưng kết quả không đc tốt cho lắm ở những môn học thuộc,chí ít thì cũng có một niềm an ủi nho nhỏ dành cho tôi đó là điểm văn của tôi đc 5,5 điểm.Tôi khá bất ngờ với số điểm này vì lúc đi thi tôi mang phải phao đểu nên toàn bịa là chính, cao hơn hẳn so với 3 năm học cấp 3 tôi thi học kỳ toàn đc 4 điểm .Theo thông báo của lớp trưởng trên blog của lớp thì lớp tôi không trượt một ai cả, tôi vui lắm vì em cũng đỗ.

……….

Năm tôi thi đại học là một trong những năm nóng nhất vì hiện tượng biến đổi khí hậu toàn cầu, đã nóng còn chớ lại hay cắt điện nữa chứ vì thế mà những lò luyện thi càng ngày càng nóng, cái nóng ở đây bao gồm nóng về kì thi sắp đến và nóng vì thời tiết.Lò luyện thi của tôi cũng thuộc loại khá giả những lúc mất điện là bật máy phát điện, tiếng máy phát điện chạy ro ro hòa quyện vào tiếng giảng bài của thầy giáo tạo nên một không khí ôn thi khẩn trương và đầy quyết tâm.

Một tháng nay tôi không có tin tức gì về em nói chính xác hơn là thời gian tôi dành cho việc ôn thi đã chiếm mất thời gian tôi nghĩ về em, nhưn những lúc mệt mỏi và nằm xoài ra giường khi làm xong một đề thi thử đại học bao nhiêu kí ức của em lại ùa về trong tôi,những câu hỏi về em bắt đầu xuất hiện trong đầu tôi: giờ này em đang làm gì? em có vất vả ôn thi không? e có biết là vẫn còn có người dành chút ít thời gian nhớ về em không?…câu hỏi đặt ra mà không có ai trả lời mặc dù trong danh bạ của tôi có lưu số điện thoại của em nhưng tôi chưa bao giờ nhắn tin với em…cứ thế tôi ngủ thiếp lúc nào không hay…

Kỳ thi đại học sắp đến, ở lò luyện thi chỉ còn một buổi học nữa là kết thúc những tháng ngày vất vả ôn thi nhưng thầy không dạy nữa mà tổ chức liên hoan chia tay và dặn dò bọn tôi trước khi đi thi đại học.Ở lớp có khá nhiều các bạn nữ và tất nhiên việc chuẩn bị bánh kẹo, nước ngọt, hoa quả…là nhiệm vụ của các bạn ấy rồi,buổi liên hoan nho nhỏ ấy đc tổ chức ngay tại phòng học nhỏ bé chưa đầy 15m2.Các bạn nữ đến tuổi lấy chồng rồi có khác ai cũng đảm đang hết trơn những miếng dưa hấu, ổi,cóc…đc các bạn ấy tỉa tót sao cho thật đẹp để bọn tôi không chịu nổi mà phải ăn trộm mấy miếng trước khi bắt đầu liên hoan.

– Huyền ơi! Tớ thấy miếng dưa nó không đc đỏ cho lắm!

– Vẽ chuyện! Đỏ hay không thì liên quan gì tới cậu!

– Có chứ! Sao lại k liên quan! Cậu k biết là nhà tớ là chủ tiệm bán dưa à, tớ có thể phát hiện ra quả nào không đạt tiêu chuẩn!

– Kinh quá ha!

– Chứ sao nữa…cậu đưa miếng dưa đây tớ ăn thử xem có thuốc sâu không?

– Thôi đi! nếu mà có thuốc sâu thật thì cậu lăn quay ra đây tớ k chịu trách nhiệm đâu!

– Thì cứ coi như tớ làm chuột bạch cũng đc! cho tớ xin miếng ăn thử đi!

– Không…!

– Đi mà! tớ chưa có gì vào bụng!

– Không là không!

– Tớ hỏi một lần nữa! Cậu có cho tớ 1 miếng không thì bảo đây!

– Không…

– Không cho thì thôi! Tớ cóc cần! À Huyền này sáng cậu chưa rửa mặt à!

– Mặt tớ có vết dơ à hix.!

– Ờ! Nhìn như con mèo ấy!

– Thế hả! Chỉ cho tớ chỗ dơ để tớ lau!

– Ở gần mũi ấy! Cậu đi lau đi không tí nữa bọn nó đến lại trêu cậu bây giờ!

– Cậu thật tốt! Tớ đi lau một tí rồi quay lại! Cậu đừng ăn trộm miếng dưa nào đấy! Tớ về mà thấy mất miếng nào tớ sẽ giết cậu.

– Cậu yên tâm đi! mặt tớ vẫn còn tem bảo hành mà!

– Ôi! Dưa…(nước nuốt bọt…ực…ực…)

Ở lò luyện thi k phải là các bạn trong lớp của tôi mà là hỗn hợp học sinh của các trường cấp 3,lúc đầu đến học bọn nó chả ai nói chuyện với ai đến thì lầm lũi và về cũng vậy nhưng dần dần bọn tôi đã bỏ qua rào cản mà sít lại với nhau hơn để hợp sức làm bài tập thầy giáo ra.Những ai hiểu rồi thì giảng cho những ai chưa hiểu cứ thế bọn tôi thân nhau lúc nào không hay lúc đầu là thân với con trai trước sau đó mới sang ve vãn la liếm bọn con gái.

Bữa liên hoan nho nhỏ đã bắt đầu khi mọi người đến đông đủ không thiếu một ai, nhóm trưởng của lò luyện thi là con gái,mẹ ta cho con mấy đệ tử của mẹ kèm cặp chúng tôi tức là mẹ ta cho con gái ngồi kèm với con trai để dập tắt hành động thiếu suy nghĩ khi những cặp mắt hau háu của chúng tôi dán vào những đồ ăn trên bàn.

Phòng học ồn ào hẳn lên khi trưởng nhóm hô: bắt đầu,những vỏ dưa ăn xong đc chúng tôi sử dụng để tấn công bọn con gái, hai bên chả ai nhường ai.Thầy giáo nhìn thấy chúng tôi làm như vậy chỉ cười mà không nói gì, thầy đâu biết là bề ngoài bọn tôi tỏ ra vui vẻ như vậy để xua đi bao áp lực trong người nhưng trong thâm tâm bọn tôi có cũng một suy nghĩ là sau buổi liên hoan hôm nay chỉ còn mấy ngày nữa thôi bọn tôi đã trở thành sinh viên của các trường đại học,cao đẳng biết suy nghĩ về cuộc sống và tương lai của chính mình…

Cuộc vui đã dần lắng xuống,những khuôn mặt buồn bã đã xuất hiện với các bạn gái, bọn con trai chúng tôi thấy vậy nên không quậy phá nữa.Cả buổi liên hoan thầy không nói gì chỉ nhìn chúng tôi đùa giỡn với nhau nhưng đến cuối thầy mới lên tiếng căn dặn bọn tôi trước khi đi thi.

– Thầy có vài điều khuyên nhủ cả lớp trước khi thi là: Ai mà thi trên Hà Nội thì điều quan trọng nhất khi đi thuê nhà trọ là phải xem nhà tắm với nhà vệ sinh đầu tiên.

– Vì sao phải làm như vậy hả thầy?

– Các em ở nơi xa đến thuê trọ mà các em lại chọn nhà ở thôi cũng chưa đc vì nếu mà các em thuê phải nhà trọ có phòng ở tốt nhưng nhà WC kém thì sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của các em mà sức khỏe trong mấy ngày thi thì cực kỳ quan trọng, thầy đc biết là nhiều em lên đấy lạ nước nên rất dễ bị ốm…

– Còn nữa khi vào phòng thi phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt, làm bài thì phải cẩn thận, bình tình, nhất là các bạn trai làm bài không lên nhanh nhanh ẩu đoảng dễ dẫn đến sai lầm và các em thấy phần nào dễ thì cứ làm trước…

– Vài vấn đề về thi cử đã xong bây giờ đến vấn đề đỗ và học xa nhà: Các bạn gái chú ý nếu ai học xa nhà chớ nên dính vào chuyện yêu đương làm gì vì các bạn gái xa nhà rất thiếu thốn tình cảm còn các bạn trai lại thừa tình cảm, lợi dụng cái thiếu thốn tình cảm ấy mà các bạn trai hay rót mật vào tai các bạn gái làm các bạn gái chết mê chết mệt, sáng rót một tí, chiều rót một tí, cứ thế các bạn gái rụng như sung ngay mà các em biết đây mối tình sinhh viên 10 đôi thì mới có 1 đôi đi tới hôn nhân và bao giờ các bạn gái cũng là người thiệt thòi hơn các bạn trai khi mối tình tan vỡ…và khi thất tình thì dẫn đến việc học giảm sút…

– Còn các bạn trai thì cứ yêu tệt bô nhưng kiếm bạn gái nào ngoan ngoan mà yêu chứ thể loại như tóc xanh mỏ đỏ hay: Anh ơi! A sang giặt quần áo cho em, A ơi! Anh sang rửa bát cho em…là không nên dính vào đâu nha!

– Một lời khuyên cuối cho cả bạn trai, bạn gái này: Đừng có ai đi 1 về 3.

– Đi 1 về 3 là sao hả thầy?

– Tức là dắt cả trâu lẫn nghé về nhà đấy! haha

Cả lớp “à” lên một tiếng sau lời giải thích của thầy.

……….

Gần đến ngày thi đại học gia đình tôi nháo nhác hết cả lên người bận bịu nhất đó là bố,mẹ tôi, mẹ đi chợ mua hoa quả sang thắp hương các cụ hai bên nội ngoại để các cụ phù hộ độ trì cho thằng cháu đít sắt này thi tốt(trước tôi còn có một anh trai con bác cả nữa vậy nên tôi chỉ đc chức danh đít sắt còn anh con bác cả đc chức danh đít nhôm…và điều tất nhiên là bao giờ đít nhôm cũng đc mọi người trong họ chiều chuộng hơn đít sắt…tủi thân quá!), bố thì làm tài xế chở mẹ tôi hết bên nội lại sang bên ngoại.Còn tôi thì bận bịu với công việc chuẩn bị quần áo và đồ dùng cá nhân trong mấy ngày lên HN thi.

Người hộ tống tôi đi thi đó là bố tôi, mẹ tôi cũng muốn đưa tôi đi nhưng mẹ tôi say xe quá trời mẹ mà đưa tôi đi lên HN chắc là tôi bỏ thi để chăm sóc mẹ tôi luôn mà thường thì con trai đi với bố hợp lý hơn là đi với mẹ, thế là bố tôi nhận trọng trách đưa cậu con trai quý tử như tôi đây đi thi.Hai bố con tôi đi lên HN trước ngày nhận phòng thi và làm thẻ dự thi một ngày,mặc dù biết đi vào ngày này đông và tìm phòng trọ sẽ rất khó nhưng gia đình tôi vẫn chọn đi ngày này vì đi sớm chả đc tích sự gì có khi lại tốn tiền thuê phòng trọ nữa, cơm thì chắc chắn ăn cơm bụi rồi.

Bố con tôi khởi hành vào lúc 6h sáng để đi cho mát mẻ không phải bố con tôi chọn vào giờ này để đi đâu mà là mẹ tôi sắp đặt hết rồi, trong thời gian tôi chuẩn bị đi thi mẹ tôi có tạt qua ông thầy bói mù để xem giờ tốt cho hai bố con tôi khởi hành cũng may ông thầy bói này còn có tính người chứ nếu ông ta mà phán đi vào 4h sáng là đẹp chắc hai bố con tôi cũng phải cắn răng chịu đựng để mà đi mất.Ra đến cổng hai bố con tôi bắt gặp các bà các ông lớn tuổi trong xóm, các ông bà ấy tuổi đã k còn trẻ nữa nên k ham ngủ như thanh niên chúng tôi và các bác dậy sớm để tập thể dục.

– Hai bố con mang hành lý đi đâu thế?

– Dạ! Cháu đưa thằng cu đi thi đại học! – bố tôi đáp lời các ông bà

– Thằng cu Sơn mới hồi nào nó còn bé thế mà bây giờ đã đi thi đại học rồi! Nhanh thật đấy! Vậy hai bố con đi đi kẻo muộn!

– Dạ! Các bác tập thể dục, hai bố con cháu đi đây!

– Cháu chào các ông,các bà! – tôi nhanh nhảu lên tiếng.

– Ngoan lắm! Thi tốt nha cháu!

– Vâng ạ!

……

Đúng là mùa thi có khác, bắt xe lên HN mà khó ghê vì xe nào cũng chật ních người, 20 phút trôi qua mà hai bố con tôi vẫn chưa bắt đc xe mặc dù bọn phụ xe có xuống kéo hai bố con tôi lên xa nhưng nhìn thấy xe đông quá hai bố con lắc đầu quầy quậy.Ngồi đợi xe mà tôi thầm rủa ông thầy bói mù là chọn giờ vớ va vớ vẩn mới xuất phát mà đã gặp đen đủi rồi, đợi xe mà sốt hết cả ruột.Có lẽ lời rủa của tôi có tác dụng hay sao ấy mà ngay sau đó con Hoàng Long to như cái thuyền phi tới thế là hai bố con tôi đc thể vẫy xe đến nỗi muốn gẫy cả tay.

– Hai bố con đi đâu vậy? – tiếng phụ xe hỏi bố con tôi.

– Bố con tôi lên HN, xe còn chỗ không anh?

– Anh nhìn đi, xe còn nhiều chỗ lắm!

Nhìn thấy xe cũng thưa khác nên hai bố con lên xe luôn cho kịp giờ, anh phụ xe giúp tôi sách hành lý cho vào cốp xe, khi nên xe tôi quan sát kĩ thì thấy toàn là các bậc phụ huynh đưa con đi thi,cứ một hàng ghế là một phụ huynh còn bên cạnh là con của họ. Trên xe có khá nhiều bạn bè mà tôi quen biết nhưng không thân chỉ quen sơ sơ thôi, bố tôi cũng thế trên xe có mấy ông bạn của bố cũng đưa con đi thi đại học. Cuộc nói chuyện rôm rả trên xe ô tô giữa các phụ huynh và các sĩ tử diễn ra rất sôi nổi ở lúc đầu nhưng khi xe ô tô đi được một đoạn đường khá dài lúc đó mọi người đã thấm mệt không còn ai nói chuyện nữa, những ai mệt quá thì chợp mắt một lúc còn những ai không ngủ đc vì dụ như tôi chẳng hạn thì chống cắm nhìn ra ngoài cửa sổ với bao nhiêu suy nghĩ vẩn vơ.

Cũng phải mất gần 3 tiếng xe khách đưa chúng tôi đi mới đến đc tới thủ đô HN,ngồi trên xe gần 3 tiếng, mùi điều hòa làm tôi có cảm giác nôn nao trong người muốn xuống xe thật nhanh để không còn ngửi thấy mùi đó nữa.Nhưng vừa bước chân xuống xe không khí nóng bỏng của mùa hè ùa vào trong tôi như thể muốn nói: Chào bạn! Rất vui khi bạn đã đặt chân tới mảnh đất nhộn nhịp và oi bức này.Hai bố con tôi nghỉ chân tại một quán nước ven đường cho đỡ nắng…

– Chị cho tôi hai chai Dr.Thanh!

– À! chị ơi! Chị có biết trường THCS xxx đi hướng nào không? – đây là địa điểm tôi thi đại học.

– THCS xxx hả! Hai bố con anh cứ đi khoảng 500m nữa ở đó có ngã 3 rồi rẽ phải và đi thẳng là đến!

– Cảm ơn chị! Cho em gửi tiền nước…

Theo như chỉ dẫn của bà hàng nước thì cuối cùng bố con tôi cũng đến địa điểm thi, thật là may là cổng trường mở thế là hai bố con tôi vào thăm quan địa điểm thi xem thế nào.Xem xét địa điểm thi đã xong, việc quan trọng nhất bây giờ là đi tìm thuê nhà trọ, những tưởng là bố con tôi lên gần sít ngày nhận phòng thi là kiếm phòng trọ sẽ khó nhưng khi hai bố con tôi vừa bước ra cổng trường đã có người hỏi thăm rồi.

– Anh đưa con đi thi đại học đấy à! Anh đã thuê đc nhà trọ chưa? – một phụ nữ tầm 30 tuổi sán lấy 2 bố con tôi hỏi ríu rít.

– À vâng! Bố con tôi cũng đang định đi tìm thuê đây!

– Thế thì hai bố con anh không phải đi đâu xa cả, dãy trọ của nhà em còn một phòng trống, phòng vừa to vừa mát mà giá cả lại phải chăng!

Trời đang nắng nên khi nghe thấy một người phụ nữ từ đâu đến gạ thuê phòng thế là bố con tôi đồng ý luôn, người phụ nữ dẫn chúng tôi đến dãy trọ của bà ta cách địa điểm thi 50m.Đến nơi thì thấy bà ta toàn ăn tục nói phét dãy trọ gì mà có hai phòng, phòng cũng không đc rộng lắm nhưng đc cái là rẻ và có nhà vệ sinh khép kín.Lúc đầu tôi hơi thất vọng khi bố tôi quyết định thuê trọ ở đây vì ở đây có mỗi hai phòng trọ tính cả phòng của tôi, tôi muốn đc ở dãy trọ có nhiều nhà trọ để giao lưu với sĩ tử khác và biết đâu tôi có thể quen đc cô bạn gái nào xinh xinh thì sao nhưng tôi nghĩ lại là muốn yên tĩnh trong mấy ngày thi nên tôi thấy ở đây cũng không vấn đề gì chỉ có điều là bố con tôi đến từ lâu rồi mà phòng bên cạnh vẫn khóa trái cửa ở bên trong…

Phòng trọ hai bố con tôi thuê là phòng của con gái vì tôi để ý trên tường toàn là ảnh các mỹ nam của Hàn Quốc như: pắc chim cu, chim sun xoăn, kim xâu chỉ…phòng không rộng lắm chỉ đủ cho một cái giường mét rưỡi và cái tủ quần áo còn đâu là lối đi rất hẹp. Cất hành lý với dọn phòng cho sạch sẽ thì cũng đã đến giữa trưa…

– Thôi! Dọn thế cũng hòm hòm rồi đấy! Bố con mình nghỉ tay đi ăn cơm đã!

– Ăn cơm ở đâu hả bố?

– Còn ở đâu nữa! tất nhiên là ăn cơm quán rồi!

….

Hai bố con tôi ra ngoài đường để tìm quán cơm bụi,đúng là Hà Nội có khác các quán cơm mọc như nấm không biết lúc trước có đông thế này không hay là những quán cơm này mọc lên chỉ để phục vụ các sĩ tử đi thi? Bố con tôi chọn một quán trông sạch sẽ và đông khách,kết hợp hai điều kiện trên có nghĩa là quán này cơm sẽ ngon.

– Bà chủ quán ơi! Cho 2 suất cơm! – Bố tôi lên tiếng khi tôi và bố đã chọn đc chỗ ngồi.

– Dạ! Có ngay đây!

Trong lúc ngồi chờ đợi cơm,tôi nhìn xung quanh quán cơm thì thấy đa số toàn là sĩ tử và người nhà của các sĩ tử đó ngồi với nhau vừa ăn vừa nói chuyện về việc chuẩn bị thi đại học.

– Cơm của 2 bố con đây! Chúc 2 bố con ăn ngon miệng!

Hai đĩa cơm vừa đưa ra để lên trên bàn, tôi không thể tin vào mắt mình đc nữa,đây đâu phải là cơm mà là một đống hỗn hợp nào là một vài miếng đậu phụ, khoảng chục hột lạc, vài ba miếng thịt mỡ thái mỏng như lá lúa và một chút rau, đặc biệt hơn nữa là cơm thì nở hết mức cho phép…quả thật là tôi chưa bao giờ ăn cơm bụi bao giờ…

– Bố…bố! liệu có ăn đc không bố?

– Không ăn thì biết làm sao! Bây giờ đã muộn rồi đi đâu nữa! Cố gắng ăn tạm rồi chiều tính sau con à!

….

Bữa cơm bụi kết thúc một cách nhanh chóng vì tôi không thể nào nuốt đc nữa, mà cũng phải thôi mỗi suất cơm có 15 ngàn thử hỏi xem có chất lượng đc không chứ, các cụ nhà ta nói cấm có sai: “ tiền nào của ấy”. Năm tôi thi đại học là một năm cực nóng, cái nóng đó giường như chỉ muốn chiếu vào cái phòng trọ nhỏ bé của bố con tôi vậy,cụ thể là cái phòng trọ như là cái lò bát quái,bật cái quạt treo tường để giảm nhiệt mà chả có tác dụng gì có khi còn nóng hơn lúc chưa bật ấy. Hai bố con đang vật vã với cái nóng thì gọi ngọt như mía lùi ở ngoài cửa

– Bác gì ơi! Bác có rảnh không? Cháu nhờ bác tí việc!

– Có việc gì thế cháu?

– Bác sang bên phòng cháu đóng hộ cháu cái đinh treo tường với ạ!

– Sơn! con sang giúp chị đi!

– Dạ…

Hóa ra là người ở phòng bên cạnh, cả buổi sáng k gặp bây giờ mới xuất đầu lộ diện.nghe theo lời chỉ bảo của bố tôi sang phòng của người bên cạnh giúp họ đóng đinh trên tường.

– Chị ơi! Đóng vào đâu ạ!

– Em đóng ở gần cửa sổ ấy! Cẩn thận không vào tay nhé!

– Dạ vâng!

….

– Xong rồi chị ơi!

– Em giỏi thật đấy! Chị đóng mấy lần mà k có đc! E uống cốc nước cho mát! – cốc nước mát lành trên tay chị đc chuyền sang cho tôi là lúc tôi đc nhìn thấy dung nhan của chị, bỗng dưng một cảm giác thân thương tràn về trong tôi làm tôi đứng sững người ra, chỉ khi lời nói của chị cất ra thì tôi mới trở về thực tại.

– Mặt chị có gì hay sao mà em nhìn ghê vậy!

– Dạ đâu có! Em thấy chị giống một người lắm…

– Giống ai vậy em! Hay là giống người yêu em…hi…hi.

– Không phải, chị rất giống chi…à không!

– Có gì mà giấu kinh thế! Mà em lên HN thi đại học à?

– Vâng em lên thi đại học!

– Em thi Mỏ Địa Chất đúng không?

– Ơ…sao chị biết em thi Mỏ ạ!

– Chị ở đây lâu rồi sao chị không biết! Trường Mỏ năm nào mà chả mượn mấy trường này để cho học sinh thi! Để chị đoán nha! Em quê ở Quảng Ninh.

– Đúng rồi! quê em ở Qn,sao chị đoán siêu thế!

– Chị đã bảo rồi! Chị ở đây lâu rồi nên biết! Đa số trường Mỏ là dân QN thi là nhiều! Mà em tên gì vậy mải miết quá quên hỏi tên luôn!

– Tên em là…à không! chị giải đc câu đố này thì đoán đc tên của em ngay thôi!

– Trời đất! Lại còn phải trả lời câu đố nữa cơ à! Em đọc đi để chị đoán coi!

– “Trong một khu rừng nhỏ có một cây lê nhỏ, trên cây lê đó có một quả lê, vặt quả lê đó xuống ăn thì ta thấy bên trong quả lê đó có một viên ngọc và nhìn sâu vào viên ngọc đó ta thấy một quả núi”…đó! chị đoán đi.

– Để xem nào…A!chị đoán ra rồi! tên em là Sơn phải không? – chị sung sướng reo lên.

– Chị tài ghê! Nhưng mà chưa đủ, vẫn còn thiếu!

– Thiếu cái gì!!!

– Tên em thì chị đoán đúng rồi nhưng em muốn chị đoán luôn cả tên đầy đủ của em tức là phun nêm(full name) ấy!

– Em lắm trò thật đấy! Chị đoán full name của em là: Lê Viên Sơn.

– Sai bét!!!

– Lê Vặt Sơn!

– Trời ơi! Sao chị đoán tên em như tên mấy bọn dân tộc thế!

– Thế tên đúng là gì?

– Em không biết! Em đang hỏi chị mà! sao chị lại hỏi lại em chứ!

– Lê Quả Sơn đúng k?

– Thôi! thôi! Chị k cần đoán nữa chị mà đoán nữa chắc em chết mất! Full name của em là Lê Ngọc Sơn!

– Thế mà k nói toẹt ra còn bầy đặt đố nữa! À chị tên là Thủy. full name là: Lê Thị Thủy!

Tiếng chị vừa dứt thì tôi sững người ra, chị trông rất giống chị gái của tôi và ngay cả cái tên cũng y sì nữa,không lẽ đây là chị tôi thật sao,lúc đó trong đầu tôi có ý nghĩ mà k thể nói ra đc đó là: “ chị ơi! Em đây! cu đỉn của chị đây, chị k nhận ra em sao”.

…..

Hai xuất cơm bụi bố con tôi ăn trưa hôm đấy có giá là 30 ngàn nhưng số tiền đó chả thấm vào đâu so với tiền thuốc giảm đau bụng cho hai bố con tôi cả,cũng may là có chị thì bố con tôi mới qua đc kiếp nạn này.Bố tôi thì có đau nữa cũng k sao nhưng còn tôi,chỉ còn 2 ngày nữa thôi là thi đại học rồi nên vấn đề về sức khỏe đc đặt lên hàng đầu.

– Em đã bớt đau bụng chưa? – chị đứng cạnh giường tôi ân cần hỏi.

– Cũng ổn ổn rồi chị à!

Rồi chị quay sang phía cửa sổ nơi mà bố tôi đang ngồi ở đấy bàn về chuyện ăn uống trong mấy ngày thi đại của tôi.

– Bác ơi! Cháu có ý kiến thế này: mấy ngày em nó thi đại học,bác và em cứ sang bên phòng cháu ăn cơm do cháu nấu cho đảm bảo vệ sinh chứ ăn cơm bụi thế này nguy hiểm lắm!

– Thôi cháu ạ! Bác biết cháu có lòng tốt nhưng làm như vậy bất tiện cho cháu lắm,người ta cũng ăn cơm bụi nhiều có sao đâu! Chắc bố con bác chưa quen thôi.

Tính tôi giống bố tôi là k muốn làm phiền mọi người, việc chị chăm sóc cho bố con tôi lúc đau bụng đã là quá lắm rồi, thấy thế tôi cũng lên tiếng:

– Bố em nói đúng đó chị! Làm như vậy nhọc cho chị lắm! Bố con em ở đây có 4 ngày thôi nên ăn cơm bụi cho thoải mái,đỡ phải rửa bát hehe.

– Em cứ nằm yên đấy!để chị nc với Bác…Bác ạ! Không có phiền gì đâu,nói thật là cháu ăn cơm một mình cũng buồn lắm và lâu rồi cháu không có một bữa cơm như gia đình bác à!

Nghe chị nói vậy tôi và bố đều thương cho chị, chắc là chị đi học xa nhà ít về nhà nên thèm bữa cơm có đầy đủ thành viên trong gia đình nên chị mới nhiệt tình mời bố con tôi cùng ăn cơm trong mấy ngày tôi thi đại học.

– Cháu có lòng thì bác xin tiếp nhận ý tốt của cháu! Bây giờ tìm người tốt như cháu trên cái đất HN này thật là khó! À mà bác nói trc’ là tiền ăn là bác trả đấy nha!cháu là sinh viên lấy tiền đâu ra.

– Dạ! Thế cũng đc bác à!

….

Trên tờ giấy báo thi có ghi là đúng 8h lên địa điểm thi làm thẻ dự thi và nhận phòng thi vì thế mà cả đêm tôi trằn trọc k ngủ đc mau trời sáng thật mau để đến địa điểm dự thi kết quả là mới có 4h sáng tôi đã dậy rồi một phần cũng vì lạ giường k ngủ đc.

Chỗ tôi trọ cách địa điểm thi k xa nên tôi có thể đi bộ một mình cũng đc! địa điểm tôi thi đại học là một trường tiểu học vì thế mà các bàn học nhỏ xíu nó k thể phù hợp cho cái thân dài 1m75 của đc tôi đc.Làm thẻ dự thi xong rồi ngồi nghe mấy bà giám thị nhắc nhở trước khi thi có câu tôi thấy buồn cười quá đó là: “ không đc mang kiếm,phớ, dao, thuốc nổ vào phòng thi” chả lẽ lúc vào phòng thi cầm theo những thứ đó đi khi mà k làm đc bài thì đe dọa giám thị để đc chép bài à!

….

– Về rồi đó hả em! – chị ân cần hỏi tôi khi tôi mới bước vào sân.

– Dạ! Làm nhanh lắm chị à! Mà chị k đi học hả chị!

– À! Mấy hôm nay chị nghỉ làm!

– Chị làm gì vậy?

– À quên…chị nghỉ hè rồi! Nên bây giờ đi làm thêm kiếm chút tiền tiêu vặt.

▲ Lượt xem: 393
<< 1 ... 3 4 5 6 7 ... 9 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Cùng chuyên mục
[Tâm sự – Tư vấn] Gái
Yêu Thầm Chị Họ
Yêu Người IQ Cao
Yêu Người Cùng Tên
Yêu Một Play Girl
HOME | Developed by AdK.T36 Copyright © 2020 | View: 7